Trong thiết kế nói chung, nguồn cảm hứng có thể đến từ những điều gần gũi trong cuộc sống. Một nhà thiết kế đồ nội thất có thể tìm thấy ý tưởng trong kiến trúc, hội họa, tự nhiên, hay đơn giản từ chính những bộ trang phục đang mặc trên người. Thời trang và nội thất tưởng chừng là hai thế giới riêng biệt, nhưng lại chia sẻ cùng một nền tảng: cả hai đều là nghệ thuật của hình khối và chất liệu, được tạo ra để đồng hành với con người ở những khoảng cách gần nhất. Từ sự tương đồng đó, không ít nhà thiết kế đã mở ra những cách tiếp cận vừa cởi mở, vừa hóm hỉnh, biến những đồ vật quen thuộc trở nên sinh động và giàu tính kể chuyện hơn.
Ý tưởng làm chiếc tủ hình áo sơ mi bằng gỗ veneer Marty đến với Sam Stewart khi anh xem ảnh một tác phẩm điêu khắc gỗ của nghệ sĩ Leonid Sokov. Với anh, đây là một cách thể hiện nhẹ nhàng, vui vẻ để trưng bày những chiếc tay nắm bằng nhựa pha màu của anh, vốn được lấy cảm hứng từ bánh quy vân tay Thụy Điển và trông giống những chiếc cúc áo. Từ một đơn đặt hàng của giám tuyển Raquel Cayre cho triển lãm nhóm tại Phòng trưng bày Raisonné ở New York, anh quyết định thêm một chiếc quần để hoàn thiện bộ trang phục cho món đồ nội thất này.

Ảnh: Sean Davidson
Sau 15 năm làm việc trong ngành thiết kế thời trang, Sam Klemick thay đổi hướng đi sang thiết kế đồ nội thất. Các thiết kế của cô mang dấu ấn của thời trang qua những chi tiết trên trang phục, chẳng hạn như ghế Bell lấy cảm hứng từ áo phao của Maison Margiela, ghế Sweater được tạo hình từ chính mẫu áo len, hay những tác phẩm chạm khắc gỗ chuyển thể từ trang phục của chính cô, giữ được cảm giác mềm mại và uyển chuyển vốn có của vải vóc.

Ảnh: Brian Guido

Ảnh: Brian Guido
Tại triển lãm A Well-Dressed Apartment tại Paris, nhà thiết kế Sarah Espeute cho ra mắt những chiếc rèm được thiết kế như trang phục, bao gồm áo sơ mi, chân váy, quần và kimono, lấy cảm hứng từ rèm noren Nhật Bản. Được làm hoàn toàn từ vải vintage, những chiếc rèm được xử lý bằng các kỹ thuật may chắp tỉ mỉ, biến không gian trưng bày thành một tủ đồ. Đối với Sarah, một căn hộ thiếu vải vóc là một không gian vô hồn, và bản thân rèm cửa cũng xứng đáng được coi là một vật thể độc lập, có giá trị không kém gì những món đồ thiết kế cao cấp.

Ảnh: Sarah Espeute
Khăn trải bàn áo sơ mi là một trong những sản phẩm đầu tiên do hai chị em Laila và Nadia Gohar thiết kế cho thương hiệu Gohar World. Ý tưởng xuất phát từ việc mặc đồ cho bàn ăn giống như cách bạn chưng diện cho chính mình. Sản phẩm được làm từ vải áo sơ mi dày nhập khẩu từ Ai Cập quê hương của hai nhà thiết kế, có thể mở rộng hoặc thu nhỏ kích thước cho từng quy mô bàn tiệc bằng các tấm ghép bằng cúc.

Ảnh: Roe Ethridge
Bộ sưu tập Rainments của nhà thiết kế Laerke Ryom được phát triển dựa trên ý tưởng may đo trang phục. Những món đồ nội thất gồm ghế băng, trường kỷ, ghế bành, đèn sàn và đèn tường, có lớp bọc đệm được may vừa vặn với khung cấu trúc, để chất liệu vải giữ được độ rũ tự nhiên, thay vì được cố định bằng ghim và lực căng.

Ảnh: Robert Damisch

Ảnh: Line Klein
Nghệ sĩ Hannah Levy được biết đến với những tác phẩm nằm giữa ranh giới của sự nguy hiểm và tính hữu cơ. Cô thường sử dụng các vật liệu giàu tính gợi như thép, silicone đúc, cao su và vinyl, tái cấu trúc những vật dụng vô danh, bị lãng quên trong đời sống công nghiệp, được cô gọi là “vùng luyện ngục của thiết kế”, như dụng cụ y tế, lan can bể bơi, hay hộc đựng khăn giấy. Xuất hiện trong triển lãm Surplus Tension, một số tác phẩm nội thất như ghế và đèn chùm bằng thép, được khoác lên những chiếc đầm và corset bằng nhựa dẻo, đặt lại vấn đề về sự phân định giới tính trong thẩm mỹ kiến trúc.

Tác phẩm Untitled 2020. Ảnh: michael Tropea

Tác phẩm Untitled 2020 và Untitled 2016. Ảnh: Casey Kaplan
Căn hộ của nghệ sĩ, nhà thiết kế Harry Nuriev tại Paris được cải tạo từ một công trình từ thế kỉ 18, thể hiện rõ nét triết lý đưa ngôn ngữ thời trang vào thiết kế nội thất. Tự định nghĩa phong cách của mình là transformism (chủ nghĩa biến hình), Harry tái chế và nâng cấp những vật dụng không còn giá trị sử dụng. Không phải sản phẩm nào cũng quá chú trọng tính công năng và Harry cũng nhận định không phải thứ gì cũng cần phải thoải mái. Với anh, nội thất không chỉ là vật dụng mà còn là sự mở rộng của thời trang, nơi cá tính, sự táo bạo và chất liệu bất ngờ được đặt ngang hàng với công năng.

Bộ sofa tại phòng khách được làm từ quần áo cũ bọc trong lớp nhựa PVC. Ảnh: Laurent Kronental

Thảm tại phòng ăn được ghép từ những đôi tất. Ảnh: Laurent Kronental

Bộ drap giường được may ghép từ những chiếc quần lót vải jersey. Ảnh: Laurent Kronental
Series bài viết RE-visualize khám phá sự giao thoa đầy cảm hứng giữa các lĩnh vực sáng tạo về kiến trúc, đồ nội thất, thời trang và nghệ thuật. Tại đây, chúng ta sẽ cùng nhìn lại cách những ý tưởng, hình thái và phong cách được tái hình dung và lan tỏa đa ngành, tạo nên những bản thiết kế độc đáo và ấn tượng. RE-visualize mở ra góc nhìn mới về sự kết nối không giới hạn trong thế giới sáng tạo và nghệ thuật.
Thực hiện: Hoàng Lê
Xem thêm
Ngôn ngữ hình ảnh bất tử: Khi điện ảnh kế thừa “mã gen” thị giác từ hội hoạ
Dáng hình Chúa nơi phía Đông địa cầu
Ảnh hưởng từ nghệ thuật bất khả của M. C. Escher trong thiết kế đương đại