Trong hành trình sự nghiệp ở lĩnh vực quảng cáo và truyền thông, Hà Nguyễn Thư An đã đi qua nhiều vai trò, nhiều bước ngoặt. Nếu nhìn từ bên ngoài, con đường đó dường như được vạch ra rất rõ ràng. Thế nhưng những quyết định của chị không được đưa ra dựa trên logic mà bằng sự tin tưởng vào trực giác của bản thân.

Ảnh: Christian Berg
Có một khoảnh khắc nào chị nhận ra mình sắp đưa ra một quyết định mà bản thân cảm thấy được thôi thúc, dù không chắc chắn về kết quả? Hoàn cảnh đưa chị đến quyết định đó là gì?
Không chỉ một lần, mà là sáu lần.
Lần đầu là năm 2000, khi gia đình muốn tôi chọn ngành kinh doanh vốn đang được nhiều người theo đuổi. Nhưng tôi muốn học PR, một ngành hầu như chưa ai ở Việt Nam biết đến. Tôi kiên trì thuyết phục cha, thậm chí vận động cả bạn trai để có thêm một tiếng nói ủng hộ. Lần đầu tiên tôi hiểu, theo đuổi điều mình tin cần nhiều dũng khí hơn sự chắc chắn.
Năm 2008, khi tôi đang làm việc tại một agency được biết đến nhiều trong giới quảng cáo, cấp trên mở ra cơ hội thử nghiệm mới công khai, mục tiêu để dẫn dắt mảng truyền thông mạng xã hội, lúc đó còn gọi là 360 Digital Influence. Tôi đã xung phong, dù chưa có nhân sự, chưa có quy trình, và chưa ai biết nó sẽ đi về đâu. Cứ làm đã, đó là tinh thần lúc bấy giờ.
Đến cuối năm 2013, chỉ vài tháng sau đám cưới, lãnh đạo toàn cầu liên lạc lúc 9 giờ tối, nói tôi cần sang Singapore ba tháng, và từ chối chính là với khép lại cơ hội phát triển trong tập đoàn. Tôi đóng hành lý và rời đi, bỏ lại đội ngũ 15 người. Không có thời gian để do dự.
Lần thứ tư, khi tôi được yêu cầu nhân rộng năng lực truyền thông số ra toàn công ty, đồng nghĩa với việc cho đi những nhân viên đã gắn bó từ những ngày đầu. Họ không còn là “lính của mình” nữa. Đó là một quyết định khó khăn về cảm xúc, nhưng cần thiết.
Vào năm 2022, tôi tự đề cử bản thân vào vị trí Managing Director, dù đối thủ là một người đàn ông có nhiều kinh nghiệm và thành tựu hơn. Sau buổi trình bày, vị sếp người Singapore bày tỏ sự bất ngờ, không phải với tầm nhìn, mà với tham vọng của tôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ: mình đã cống hiến đủ lâu, và đây là thời điểm đúng.
Lần thứ sáu, và có lẽ là can đảm nhất, là tháng 6/2025, khi tôi nghỉ việc sau 17 năm, dù chưa có gì chờ sẵn phía trước. Nhiều người tin tôi sẽ sớm quay lại guồng quay. Nhưng tôi muốn và nghĩ mình xứng đáng được dừng lại, thở, và nhìn lại mình thực sự muốn gì ở chặng tiếp theo.

Ảnh: Christian Berg
Điều gì để lại trong tâm trí chị lâu nhất sau khi đưa ra quyết định can đảm nhất đó?
Nhìn lại, điểm chung của những lần đó vẫn mang một chút liều lĩnh, đi cùng với sự chủ động. Không phải chờ xem chuyện gì xảy ra, mà là tự tay mở ra một hướng đi mới.Hầu như tôi không do dự, thậm chí còn cảm thấy hưng phấn khi bắt đầu hình dung những gì phía trước.
Chỉ riêng lần thứ sáu thì khác. Cảm giác lúc đó không phải nhẹ nhõm, cũng không phải lo lắng, mà giống như được thả ra giữa không trung khi chuyến tàu vẫn đang lao đi. Một hành trình dài đã khép lại, phần còn lại vẫn để mở, và tôi chưa vội gọi tên nó. Khi quyết định, tôi chỉ biết một điều rất gọn: đây không còn là nơi dành cho mình nữa. Có lẽ sẽ khác nếu còn ở giai đoạn xây dựng, khi đội ngũ như người thân trong nhà, khi mỗi lựa chọn của mình gắn với từng người. Nhưng cảm giác về trách nhiệm giải trình lúc này đã khác. Tôi chỉ biết là đây là thời điểm đúng nhất.
Điều tôi trân trọng nhất là bản thân vẫn thấy bình thản sau sau tất cả. Không nuối tiếc, không tự vấn. Tôi luôn biết, ít nhất là với mình, sự nghiệp là một phần của cuộc sống, không phải đại diện cho toàn bộ con người mình.
Lựa chọn đó đã thay đổi cuộc sống của chị như thế nào?
Thay đổi hoàn toàn, từ nhịp sống cho đến cách tôi hiện diện trong từng khoảnh khắc.
Trong môi trường agency, mỗi giờ mỗi phút đều có giá trị, thông tin liên tục cần được xử lý và truyền đạt trong thời gian ngắn nhất. Văn hóa pali pali yêu cầu mọi thứ phải “ngay và liền” của Hàn Quốc đã ăn sâu vào phản xạ của tôi từ lúc nào không hay. Đột nhiên, buổi sáng bắt đầu bằng việc dắt ba chú chó ra công viên, về nhà nấu ăn hai bữa, chiều đi bộ cùng chồng, tối xem K-drama, đi cà phê với bạn, đi xem phim lúc 11 giờ trưa… Mọi thứ chậm lại, và tôi để mặc nó diễn ra như thế.
Sau khoảng ba tháng, tôi bắt đầu thiết lập lại nhịp sống theo cách của mình. Dù vậy, các mối quan hệ cũ vẫn kéo tôi trở lại với vài dự án nhỏ, một trong số đó đã mở ra điều tôi không ngờ tới. Nổi bật trong số đó là MÊ VỊ® tại HOZO City Tết Fest 2025, nơi ẩm thực trở thành lăng kính khám phá văn hóa, đã chạm đến một điều gì đó rất thật trong tôi: sự giao thoa giữa ẩm thực, văn hóa và trải nghiệm.
Tôi nghĩ đến Jane Fonda, người gọi giai đoạn này của cuộc đời là “Life’s Third Act”, một màn mới, với tự do để viết lại kịch bản của cuộc đời. Dù con đường phía trước chưa hoàn toàn rõ ràng, thậm chí có thể thất bại, tôi biết mình đang đầu tư vào điều quan trọng nhất: chính mình.

Ảnh: Christian Berg
Thế hệ của chị định nghĩa sự táo bạo như thế nào? Nó có gì khác biệt so với thế hệ trước chị và hiện nay?
Người ta hay nói Gen Z bây giờ táo bạo lắm. Họ tự làm startup, không sợ dèm pha, muốn làm là làm. Các bạn trẻ hiện nay tiếp cận nhiều thứ cùng lúc, thay đổi nhanh, và không ngại bắt đầu lại từ đầu. Còn thế hệ tôi lại khác, gắn bó lâu dài với một tổ chức, mài giũa một chuyên môn qua nhiều năm, như tinh thần Shokunin của người Nhật: trung thành với nghề, kiên nhẫn với hành trình làm chủ kỹ năng của mình.
Nói vậy không có nghĩa là chúng tôi thiếu táo bạo. Chúng tôi là một trong những lớp người đầu tiên đón nhận làn sóng mở cửa của đất nước, tiếp cận văn hóa nước ngoài và đặc biệt là văn hóa số, từ Meta, YouTube cho đến những thay đổi căn bản trong cách con người kết nối và tiêu thụ thông tin.
Với tôi, sự táo bạo thật sự không nằm ở tốc độ hay sự liều lĩnh mà ở khả năng định hình được bản thân là ai giữa những kỳ vọng của xã hội, những yêu cầu của gia đình, và những gì mình thực sự muốn. Tìm được điểm cân bằng và đứng vững trên đó không phải là điều đơn giản. Tôi cho rằng đó mới là thứ táo bạo khó học nhất, và cũng là thứ thế hệ tôi đã phải tự mình tìm ra mà không có bản đồ dẫn đường.

Ảnh: Christian Berg
Nếu được sinh ra ở một thế hệ khác, chị có nghĩ mình sẽ đưa ra quyết định tương tự không?
Về lý thuyết, nếu quyết định xuất phát từ trực giác, tôi nghĩ mình vẫn sẽ quyết định như vậy. Không cần logic, không cần lý lẽ. Chỉ cần nó đúng trong lòng. Nhưng “sinh ra ở một thế hệ khác” là một câu hỏi lớn hơn thế, bởi bối cảnh định hình rất nhiều thứ mà ta tưởng là của riêng mình.
Nếu ai đã xem Bridgerton hay đọc tác phẩm của Jane Austen, hẳn không xa lạ với hình ảnh người phụ nữ thế kỷ 19: đủ tuổi phải lập gia đình, sau đó không có tài sản riêng, không có sự nghiệp và thậm chí viết văn cũng phải giấu đi, không được đứng một mình với người đàn ông nếu thiếu người giám hộ… Trong bối cảnh đó, để sống theo ý mình không chỉ cần táo bạo mà cần một thứ gì đó lớn hơn, gần với sự dũng cảm theo nghĩa sâu nhất của từ này.
Nếu được gửi một thông điệp cho chính mình trong quá khứ, chị sẽ nói điều gì?
Tôi chưa bao giờ là người hay nuối tiếc, nên thông điệp cũng sẽ rất gọn: Làm gì cũng phải hết mình. Khi không còn muốn làm điều gì nữa, hãy chuyển sang thứ khác. Góc nhìn cá nhân ở bất kì hành trình nào cũng có những giá trị riêng để làm hành trang cho chương tiếp theo của cuộc đời.
Về Hà Nguyễn Thư An
Hà Nguyễn Thư An bắt đầu sự nghiệp tại Ogilvy Vietnam từ năm 2008, với vai trò chuyên viên PR trước khi trở thành người đầu tiên xây dựng bộ phận truyền thông mạng xã hội đầu tiên tại Việt Nam. Từ năm 2018, chị chuyển hướng sang tư vấn chuyển đổi số và truyền thông tích hợp, với tầm nhìn đặt trải nghiệm khách hàng làm trọng tâm của mọi chiến lược. Chị tốt nghiệp Thạc sĩ ngành Quan hệ Công chúng, có nhiều năm học tập và làm việc ở nước ngoài, và là một người đặc biệt yêu ẩm thực.
Nhân tháng Phụ nữ, ELLE Decoration khởi động chuỗi phỏng vấn The Turning Point, lắng nghe những người phụ nữ từ nhiều lĩnh vực, nhiều thế hệ, chia sẻ góc nhìn của họ về lòng kiên định và sự dấn thân trên con đường mình đã chọn.
Thực hiện: Hoàng Lê
Xem thêm
KTS Naomi Thủy Nguyễn: Táo bạo để quyết định, kiên nhẫn để đi đến cùng
Nhớ về nữ kiến trúc sư đầu tiên của Việt Nam – Huỳnh Thị Kiều Nga