Sau hai năm kể từ lần công diễn đầu tiên, vở ballet đương đại “Dó” sẽ trở lại vào tối 29/03/2026 tại Nhà hát Hồ Gươm (Hà Nội), mang đến một không gian trình diễn nơi ngôn ngữ múa hàn lâm được đặt trong đối thoại với chất liệu văn hóa Việt Nam. Tác phẩm do Công ty Cổ phần Nghệ thuật Thanh (Thanh Productions) khởi xướng, với sự đồng hành của Phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) và Nhà hát Nhạc Vũ kịch Việt Nam.

Ảnh: BTC cung cấp
Lấy cảm hứng từ những vật dụng quen thuộc trong đời sống nông nghiệp như nơm, quạt giấy, chiếu hoa hay giấy dó, “Dó” không tiếp cận hiện thực theo lối tái hiện trực tiếp mà chuyển hóa chúng thành hệ thống chuyển động mang tính trừu tượng. Tại đây, ballet – vốn du nhập vào Việt Nam với hệ mỹ học châu Âu, được tái cấu trúc để tương thích với cảm quan cơ thể và tinh thần Á Đông, mở ra một hướng tiếp cận giàu tính thử nghiệm cho nghệ thuật múa trong nước.
Phần âm nhạc của vở diễn sử dụng bản chuyển soạn từ tổ khúc The Four Seasons của Antonio Vivaldi, qua bàn tay của nhà soạn nhạc Max Richter. Sự kết hợp này tạo nên một lớp nền âm thanh vừa quen thuộc vừa đương đại, làm nổi bật cấu trúc bốn chương của tác phẩm – tương ứng với bốn mùa trong năm, đồng thời cũng là bốn trạng thái cảm xúc và hành trình nội tâm của con người.

Ảnh: BTC cung cấp

Ảnh: BTC cung cấp
Dưới sự dàn dựng của Tổng đạo diễn Hương Na Trần cùng hai biên đạo Phan Lương và Vũ Ngọc Khải, “Dó” được kiến tạo như một tổ hợp trải nghiệm đa giác quan. Mỗi phần của vở diễn, đều là những lát cắt về vòng tuần hoàn của tự nhiên và đời sống.
Khoảng 20 nghệ sĩ ballet của Nhà hát Nhạc Vũ kịch Việt Nam tham gia trình diễn, cùng một số nghệ sĩ khách mời, đã đưa vào tác phẩm những chuyển động gợi nhắc lao động thường nhật như quăng chài, đặt nơm, gánh nước hay cấy lúa. Tuy nhiên, thay vì kể chuyện, các động tác này được trừu tượng hóa thành nhịp điệu cơ thể, tạo nên một ngôn ngữ múa nơi kỹ thuật ballet cổ điển, chuyển động đương đại và các yếu tố hình thể mang tính biểu tượng cùng tồn tại.

Ảnh: BTC cung cấp

Ảnh: BTC cung cấp
Một trong những điểm đáng chú ý của “Dó” nằm ở lựa chọn phong cách Neo-classic – sự kết hợp giữa nền tảng ballet hàn lâm và tinh thần của múa đương đại. Điều này đặt ra yêu cầu cao về kỹ thuật đối với diễn viên: họ vừa phải kiểm soát vững vàng kỹ thuật trên giày mũi cứng, vừa duy trì sự linh hoạt, mềm mại của phần thân trên và các chuyển động tinh tế như cuộn ngón tay – vốn gợi liên tưởng đến mỹ học múa truyền thống.

Ảnh: BTC cung cấp

Ảnh: BTC cung cấp
Không chỉ dừng lại ở một thử nghiệm hình thức, “Dó” còn gợi mở một hướng đi rộng hơn cho nghệ thuật biểu diễn tại Việt Nam: bắt đầu từ di sản văn hóa, chuyển hóa thành ngôn ngữ sáng tạo đương đại, từ đó từng bước định hình một bản sắc riêng trong bối cảnh toàn cầu hóa. Trong cách tiếp cận này, yếu tố “Việt” không nằm ở việc minh họa, mà ở cách cấu trúc chuyển động, tổ chức không gian và cảm nhận cơ thể.

Ảnh: BTC cung cấp

Ảnh: BTC cung cấp
Thực hiện: Thuỳ Như
Xem thêm:
Triển lãm cá nhân của họa sĩ Lê Minh Khoa