Le Corbusier từng ví ngôi nhà như một cỗ máy để sống. Ở Amaltash, kiến trúc sư Veeram Shah của văn phòng Design ni Dukaan dường như đã lật ngược mệnh đề ấy. Mọi quyết định công năng, từ góc nghiêng của tấm pin mặt trời đến hướng sáng của cửa sổ, đều dần trở thành một trải nghiệm không gian giàu cảm xúc, vượt ra ngoài giới hạn của một “cỗ máy”.

Ảnh: Ishita Sitwala
Ngôi nhà được thiết kế cho ba thế hệ, gồm một cặp vợ chồng ở độ tuổi 40, hai cô con gái tuổi thiếu niên, và người bà. Người chồng làm tư vấn tài chính, thiên về lối sống thực tế, người vợ là nội trợ, gắn bó với những tín ngưỡng truyền thống. Hai cô con gái mang hai cá tính đối lập, một người trầm tính, tỉ mỉ, tìm thấy sự an yên trong những buổi đọc sách, người còn lại cởi mở, thích giao lưu và đang chuẩn bị du học. Người bà là một trí thức đã nghỉ hưu, dành phần lớn thời gian đọc sách hoặc ngồi giữa khoảng sân xanh mát. Sự đan xen giữa những tính cách và thói quen sinh hoạt đã trở thành mạch cảm xúc xuyên suốt cho thiết kế.

Ảnh: Ishita Sitwala
Ngôi nhà giải quyết bài toán ánh sáng bằng những khoảng sân sâu và mái hắt, giúp làm dịu ánh nắng gay gắt từ hướng nam, trong khi hệ cửa sổ cao hơn 5 mét đón nguồn sáng dịu nhẹ từ phía bắc vào các không gian sinh hoạt chính. Song song với yếu tố khí hậu, thiết kế cũng cân nhắc những nguyên tắc vastu ở cấp độ vi mô, dung hòa chúng trong một ngôn ngữ kiến trúc đương đại thay vì áp đặt lên hình khối.

Ảnh: Ishita Sitwala
Khoảng sân trong nhà ban đầu chỉ được hình dung như một bãi cỏ đơn giản, dần biến chuyển thành một khu vườn nhiệt đới rậm rạp, với những lối đi uốn lượn giữa các loài cây bản địa và một góc ngồi khuất nẻo, theo mong muốn của người vợ. Điều từng là điểm khác biệt với ý tưởng ban đầu, sau cùng lại trở thành một trong những không gian giàu cá tính nhất của ngôi nhà.

Ảnh: Ishita Sitwala
Một trong những chi tiết thú vị nhất của công trình đến từ chính các tấm pin mặt trời, đón nắng ở góc 14o hướng nam. Mái nhà tầng hai buộc phải nghiêng, làm tiền đề cho không gian phòng khách phía dưới, tạo nên một khối trần cao hơn, đủ để chèn thêm một gác lửng nhỏ với giường nghỉ, tủ sách và một ô cửa sổ nhỏ. Theo thời gian, cả tầng hai đã trở thành một chốn riêng để cả nhà lui về khi cần không gian riêng tĩnh lặng.

Phòng khách giữa

Phòng khách chính có trần cao, được bài trí với những tác phẩm có kích thước lớn.
Dù mang hình thức đương đại, công trình vẫn giữ nguyên tinh thần không gian của một ngôi nhà Gujarati truyền thống, với khoảng sân trung tâm, những baithak có mái che nối dài sinh hoạt ra ngoài trời, cùng các ngưỡng cửa, băng ghế xây sẵn và những vùng chuyển tiếp tạo nên một không gian sống nhiều lớp. Những lối đi lát cát mịn gợi nhắc đến kết cấu của vùng bờ biển Navsari, lặng lẽ gìn giữ ký ức địa phương trong từng bước chân.

Bếp và phòng ăn được đặt ở vị trí trung tâm. Một vách ngăn linh hoạt có thể mở rộng không gian khi cần tiếp khách, phản ánh đúng tinh thần hiếu khách của gia đình.
Vật liệu và thủ công là một lớp quan trọng khác của dự án, với sự cộng tác của hơn 15 nhà thiết kế và nghệ nhân, từ dệt vải, chế tác đồ nội thất và các tác phẩm sắp đặt. Đá cẩm thạch, sa thạch và đá granite khai thác tại địa phương neo giữ ngôi nhà trong bối cảnh vùng miền, trong khi các họa tiết và chi tiết xây sẵn theo đơn đặt mang lại sự liền mạch mà không phô trương.

Phòng đa chức năng

Phòng cầu nguyện Puja

Phòng nghỉ trên gác xép

Phòng ngủ master

Phòng ngủ master

Phòng ngủ của con gái
Thực hiện: Hoàng Lê
Xem thêm
Cổ ngoạn và đời sống – Một nếp nhà ở Đài Bắc