Backrooms bắt nguồn từ một bài đăng trên 4chan năm 2019 về một bức ảnh căn phòng tạm bợ (liminal space) với thảm ẩm mốc, giấy dán tường màu vàng úa, đèn huỳnh quang chập chờn phát ra tiếng kêu rè rè. Sau đó, khung cảnh này lan sang Reddit và các diễn đàn khác, nơi người dùng thêm thắt vào những câu chuyện hư cấu về việc lạc vào mê cung bất tận nhiều tầng, có những thực thể tà ác trú ngụ.

Ảnh: Asterios Moutsokapas
Năm 2022, Kane Parsons bắt đầu làm loạt phim ngắn trên Youtube dựa trên ý tưởng này và thu hút được sự quan tâm đông đảo của người dùng internet. Hãng phim A24 đã để mắt đến và mua bản quyền chuyển thể vào năm 2023. Bộ phim lập kỉ lục, thu về 81 triệu USD chỉ sau hơn một tuần công chiếu. Ở tuổi 20, Kane Parsons trở thành đạo diễn trẻ nhất từng hợp tác với A24.

Đạo diễn Kane Parsons. Ảnh: Asterios Moutsokapas
Kane Parsons chủ yếu sử dụng phần mềm dựng hình 3D Blender để hình dung không gian Backrooms vô tận. Khi nhà thiết kế sản xuất Danny Vermette đề nghị anh gửi file mô phỏng bối cảnh, thứ nhận về khiến máy tính của ông gặp trục trặc. Ông kể lại: “Không gian đó rộng khoảng 9.300m2, và tôi nhận ra sự vô tận của Backrooms là một thử thách cam go“.
Ngân sách không cho phép xây toàn bộ mê cung, buộc Danny Vermette cùng Kane Parsons phải xác định rõ những phần nào cần dựng cảnh thực tế, phần nào dùng kỹ xảo. Dẫu vậy, đoàn làm phim vẫn phải cần đến bốn trường quay tại Vancouver và Toronto mới đủ không gian dựng bối cảnh cho bộ phim.
Đội ngũ dựng cảnh đã sử dụng giàn giáo cao khoảng 463m để tạo ra các tầng khác nhau, khiến diễn viên phải di chuyển trong những không gian hẹp, sàn dốc đứng và hành lang rộng như hang động. Mục tiêu của Danny là biến ý tưởng về “một không gian không phải do con người tạo nên mà là một sinh thể, đang thở và cố bẫy những kẻ xâm nhập” thành hiện thực.

Ảnh: Asterios Moutsokapas
Nguồn cảm hứng nội thất đến từ hiệu ứng clipping và no-clip trong game. Ví dụ, những chồng ghế đẩu và ghế tựa cao chạm trần, chắp vá và rời rạc, từ những món đơn lẻ bắt đầu leo thang thành những đống đồ vật khổng lồ, khi nhân vật càng lún sâu vào mê cung. Danny cũng tận dụng tối đa hiệu ứng thực, để diễn viên bị đặt vào tình huống cực kỳ khó khăn. Chính diễn viên Chiwetel Ejiofor (vai Clark) thừa nhận trong một buổi phỏng vấn rằng anh đã bị lạc trên phim trường khi đi tìm khu vực ăn uống.

Ảnh: Asterios Moutsokapas
Bên cạnh mê cung, phim còn tái hiện không gian thế giới thực là bối cảnh những năm 1990, gồm cửa hàng nội thất chủ đề hải tặc Captain Clark’s và phòng trị liệu của bác sĩ Mary Kline. Nhà thiết kế đã sử dụng vải họa tiết hoa nhí chintz, gỗ ốp, tivi hộp tường luôn chiếu quảng cáo bán hàng, và những khẩu hiệu sáo rỗng của ngành bán lẻ như “EVERYTHING MUST GO!” hay “NO CREDIT NEEDED!” Bên trong thế giới đó, nhân vật Clark – một kiến trúc sư nghiện rượu, trở thành nhân viên bán hàng, gần như vô gia cư, ngủ trên chiếc giường mẫu trưng bày, bao quanh bởi vô số đèn bàn, tạo thành một vỏ bọc sầu thảm với sự mỉa mai. Qua những hình ảnh này, Danny muốn tiếp nối bộ phim bằng sự gượng gạo và bức bối.

Ảnh: A24

Ảnh: A24
Đạo diễn Kane Parsons cho rằng Backrooms song hành với cơ chế vật lý của trí nhớ con người. Có thể coi chúng như ảo giác phân liệt, cung điện của ký ức, căn nhà ma, hay một “thớt” trên Reddit bước ra thế giới thực. Trước khi quay, diễn viên Chiwetel Ejiofor đã lang thang đến các diễn đàn để hiểu về khái niệm không gian tạm bợ. Anh nói: “Tôi như rơi vào một cái hố thỏ kỳ quái, cảm thấy hoàn toàn lạc lối, nhưng đồng thời được thỏa mãn những hiếu kỳ về sự kỳ lạ đầy sức hút của Backrooms.”

Ảnh: Asterios Moutsokapas
Thực hiện: Hoàng Lê
Xem thêm
The Substance: Đằng sau sự hoàn mỹ
Thi pháp thị giác trong bối cảnh The Phoenician Scheme của Wes Anderson
Một thập kỷ Interstellar và hành trình xuyên không gian qua nghệ thuật bối cảnh và âm thanh